Gắn liền với sự kiện lịch sử cả nước sục sôi đứng lên giành chính quyền Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Cụm di tích Việt Nam Giải phóng quân trên địa bàn tỉnh Thái Nguyên gồm: Chùa Đán, Đình Hàng Phố và Khu chủ sự Nhà Đèn.
Buổi sáng ở Côn Minh rộn ràng hơn bởi tiếng Then. Giữa chương trình văn nghệ của xã, tiếng đàn Tính khi khoan thai, khi réo rắt hòa cùng lời ca mộc mạc của những thành viên cao tuổi. Không cần sân khấu lớn, không cần ánh đèn rực rỡ, những làn điệu quen thuộc vẫn đủ sức níu người xem đến hết tiết mục.
Trang Mỹ thuật số 27 giới thiệu những tác phẩm hội họa giàu giá trị nghệ thuật, phản ánh sinh động bản sắc văn hóa truyền thống của các dân tộc tỉnh Thái Nguyên...
Không ít người khi nghe câu hỏi này sẽ nghi ngờ: Huyền thoại là huyền thoại lưu truyền trong dân gian chứ sao lại “sáng tác”? Người yêu âm nhạc thì sẽ quả quyết ngay: Nhạc sĩ Phó Đức Phương chứ còn ai! Ông có bài hát “ Huyền thoại hồ núi Cốc” với ca từ rất tha thiết “ơi chàng trai ơi ngọn núi biếc! ơi cô gái, ơi dòng sông sâu. Mối tình thương đau hóa sông hóa núi. Dằng dặc một khúc ca giữa bao la mây trời…”.
Có một bài hát mà nhắc đến Thái Nguyên ai cũng nhớ. Bài hát từ năm tháng ấy vẫn vang vọng trong ký ức, nhưng cuộc gặp gỡ bên hồ Núi Cốc mênh mang lại mang đến niềm ngỡ ngàng kỳ diệu về một giọng ca trọn đời gắn bó với từng nốt nhạc quê hương.
Thái Nguyên đang “sở hữu” và phát huy giá trị của 393 di tích lịch sử. Trong đó có 3 di tích quốc gia đặc biệt, 67 di tích quốc gia và 323 di tích cấp tỉnh. Các di tích này đều gắn với tiến trình đấu tranh, giành độc lập dân tộc, bảo vệ Tổ quốc. Đây chính là những “kho báu” vô giá, giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về truyền thống cách mạng, tinh thần yêu nước của dân và quân ta trong những năm kháng chiến.
Từ khôi phục lễ hội, truyền dạy nghệ thuật dân gian đến phát triển du lịch cộng đồng, việc gìn giữ “hồn cốt” văn hóa không chỉ góp phần bảo tồn di sản, mà còn mở ra hướng đi bền vững cho du lịch, mang lại sinh kế và niềm tự hào cho nhiều người dân.
Tại Festival Trà Quốc tế 2026, cây chè Thái Nguyên mang một sứ mệnh mới: Mở ra làn gió sáng tạo trong ẩm thực và hành trình nâng tầm du lịch địa phương. Hãy cùng Báo và PTTH Thái Nguyên trò chuyện với bà Trần Nữ Ngọc Anh, Phó Chủ tịch Hiệp hội Du lịch tỉnh Thái Nguyên, để nghe câu chuyện đưa búp trà xanh bước vào bản đồ trải nghiệm hiện đại.
Vào một ngày tháng Sáu trời nắng chang chang, tôi có cơ duyên được ngồi đối diện với Đại tá Quân đội - nhà thơ Hồ Triệu Sơn, trong ngôi nhà của ông, số 89, tổ 56, phường Phan Đình Phùng, tỉnh Thái Nguyên.
Con đường bê tông uốn lượn quanh những triền núi đưa chúng tôi lên Cao Biền vào một buổi sáng trong veo.Tiếng chim rừng vọng từ xa, hòa cùng tiếng xe máy của người dân đi chợ sớm tạo nên một nhịp sống bình yên đến lạ.
Chiều ấy, sau nén hương tưởng niệm, tôi bước lên tầng tìm gác sách của nhà giáo - nhà thơ Nguyễn Văn Túc (Bút danh Túc văn). Giữa mùi giấy cũ, gỗ cũ cùng những chồng sách lặng im như còn giữ hơi ấm của người vừa rời đi...Và từ khoảng lặng ấy, chân dung một nhà giáo - nhà thơ của đất và người Thái Nguyên chầm chậm hiện về...
Mùa hè, trên các cửa sông, bến nước chảy về hồ Ba Bể, người dân mang theo vó, lưới và những kinh nghiệm đánh bắt cá được trao truyền từ đời này sang đời khác.
Giữa không gian bình yên của xã Phủ Thông (Thái Nguyên) hôm nay, Khu di tích lịch sử Quốc gia Đồn Phủ Thông vẫn lưu giữ những dấu tích của một thời chiến đấu gian khổ, hào hùng.
Ẩn mình giữa nhịp sống hiện đại, làng An Châu (xã Điềm Thụy, tỉnh Thái Nguyên) vẫn lưu giữ những nếp nhà gỗ cổ có tuổi đời từ hơn 100 đến trên 200 năm cùng nghề mộc truyền thống được gìn giữ qua nhiều thế hệ.