Thơ thiếu nhi luôn là một bộ phận quan trọng của văn học, góp phần nuôi dưỡng tâm hồn và bồi đắp cảm xúc thẩm mỹ cho độc giả nhỏ tuổi. Trong mạch vận động ấy, Nguyễn Lãm Thắng và Nguyễn Quốc Vương là hai gương mặt tiêu biểu. Cùng hướng đến độc giả nhỏ tuổi nhưng mỗi người có một cách riêng để tái hiện thế giới tuổi thơ lung linh và đầy sắc màu...
“Không phải cứ có nguồn rõ ràng, chính thống là ngữ liệu ấy bảo đảm chất lượng và phù hợp với đề thi”. Từ những tranh luận quanh các ngữ liệu thơ “chưa đạt” xuất hiện trong đề kiểm tra, đề thi thời gian qua, PGS.TS Đỗ Ngọc Thống, chủ biên bộ Sách giáo khoa Ngữ văn Cánh Diều đã trao đổi thẳng thắn về tiêu chí lựa chọn ngữ liệu văn học, trách nhiệm của người ra đề, cũng như thực trạng nhầm lẫn giữa việc một tác phẩm được công bố và việc nó thực sự có giá trị nghệ thuật. Văn nghệ Thái Nguyên trân trọng giới thiệu cuộc trao đổi về nội dung này.
LTS: Trong dòng chảy văn học địa phương, truyện ngắn luôn là một thể loại giữ vị trí quan trọng, ghi dấu những tìm tòi sáng tạo và phản ánh sinh động đời sống con người, xã hội. Từ những thế hệ nhà văn đi trước đến đội ngũ cầm bút hôm nay, truyện ngắn Thái Nguyên đã trải qua nhiều chặng đường thăng trầm, từng bước khẳng định bản sắc và những thành tựu đáng ghi nhận.
Sau nhiều năm bền bỉ với dòng tiểu thuyết lịch sử, tác giả Phùng Văn Khai bất ngờ trở lại trong một diện mạo văn chương khác, một thi sĩ đối diện với chính mình. “Thơ viết cho mình” không chỉ là tiếng nói riêng tư của một người cầm bút từng đi qua nhiều miền sử Việt, mà còn là cuộc trở về sâu thẳm với cội nguồn, làng quê, cha mẹ, người vợ, những phận người khuất lấp và những câu hỏi chưa nguôi về lịch sử, nhân sinh...
Theo tôi được biết, tác phẩm này sau khi được xuất bản đã được đông đảo các em học sinh cấp Tiểu học và THCS hồ hởi đón nhận. Vì sao tác phẩm lại nhận được tình yêu nồng hậu của trẻ thơ? Bởi thiên truyện dài này có một số nét đặc sắc sau đây: - cấu trúc nghệ thuật đặc sắc; ngôn ngữ và hình tượng nghệ thuật đặc sắc; hệ thống tranh minh họa đặc sắc. Tất cả hòa quyện, tạo thành vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng, nhân văn, phù hợp với tâm lí và quan niệm thẩm mĩ đặc biệt của trẻ thơ. Đây là nguồn cội sâu xa để các em yêu thích, coi tác phẩm này là “món ăn tinh thần” hấp dẫn của mình...
Trong vài năm trở lại đây, văn học thiếu nhi Việt Nam bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều tác phẩm mang tinh thần sinh thái, nhưng không phải cuốn sách nào cũng vượt qua được giới hạn của một câu chuyện giáo huấn khoác áo đồng thoại. Cuộc phiêu du của Chép Hồng của Phạm Hồng Điệp (NXB Tri thức, 2026) là một trường hợp đáng chú ý bởi nó vừa kể một cuộc phiêu du của loài cá, vừa nỗ lực dựng nên cả một vũ trụ quan thủy sinh, nơi mà nước không đơn thuần là bối cảnh mà trở thành một hình thức tư duy, một diễn ngôn về tồn tại, cộng sinh và ứng biến...
Việt Bắc của tôi của Thăng Sắc (Nxb Hội Nhà văn, 2026) không “viết về kháng chiến” theo nghĩa quen thuộc. Không minh họa lịch sử, không quy hồi hào quang của quá khứ, cuốn sách làm lung lay bất an tư thế đứng nghiêm của kí ức...
Trong bối cảnh Thái Nguyên đang đẩy mạnh phát triển nhanh và bền vững, xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh, nhân văn, văn học nghệ thuật được xác định là lĩnh vực tinh túy của văn hóa, có vai trò quan trọng trong bồi đắp giá trị chân – thiện – mỹ, hình thành nhân cách con người và nâng cao đời sống tinh thần Nhân dân. Trên cơ sở đó, Liên hiệp Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Thái Nguyên giữ vai trò là tổ chức chính trị – xã hội – nghề nghiệp, “mái nhà chung” tập hợp, đoàn kết và hỗ trợ đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo...
Hình tượng người lính là một trong những hình tượng trung tâm của văn học Việt Nam hiện đại, đặc biệt trong mạch văn học chiến tranh và hậu chiến. Nhìn từ cảm hứng sử thi, văn học giai đoạn trước 1975 thường xây dựng người lính như biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng tập thể, mang tầm vóc đại diện cho dân tộc. Tuy nhiên, từ sau 1975, dưới tác động của đổi mới tư duy nghệ thuật, văn học chuyển dần sang cảm hứng thế sự - đời tư, tiếp cận con người trong tính cá thể, đời sống riêng tư và những tổn thương hậu chiến...
Con người vốn là một sinh vật yếu ớt. Nhưng, tại sao con người lại có thể vượt lên làm chủ trái đất? Nhiều ý kiến đã chỉ ra rằng, chính sức mạnh của ý chí, tinh thần, sự gắn kết thành các cộng đồng, những niềm tin vô hình cùng sự sáng tạo mãnh liệt đã đưa con người vượt xa các chủng loài khác để trở thành bộ phận mạnh mẽ nhất trên hành tinh...