Tháng Tư về, mùa xuân dần vơi. Đây là thời điểm mà những cây sau sau – tiếng Tày gọi là “co mạy xau”, “bâư xau" chuyển từ màu đỏ tía sang màu xanh mạ, lá non mỡ, tươi mới. Hai bên sườn núi dọc con đường về bản, hàng sau sau như những chiếc ô lớn đua nhau khoe sắc. Màu xanh mạ của cây sau sau xen lẫn màu xanh lục của các loại cây khác, trên nền xanh ấy nổi bật lên màu trắng tinh khôi của hoa trẩu, màu đỏ ối của hoa gạo cuối mùa… tựa như bức tranh thêu trên chiếc khăn tay của cô gái Tày trong dịp hội xuân...
Năm 1973, chiến tranh chống Mỹ sắp bước vào hồi kết nhưng chiến trường miền Nam vẫn vô cùng khốc liệt, bố tôi khi đó là lính thủy của Hải đoàn cảm tử, trên con tàu Không số...
Trang Văn học nước ngoài giới thiệu đến bạn đọc những bài thơ đặc sắc của nhiều tác giả trên thế giới, qua đó mở rộng cảm nhận về con người và cuộc sống ở những nền văn hóa khác nhau.
Từ những hình ảnh siêu thực, ám ảnh trong thơ đến những giai điệu tươi sáng, nhân văn, mỗi tác phẩm đều là hình ảnh chân thực về lịch sử và con người Việt Nam.
Trên những triền đồi miền biên viễn, nơi sương sớm còn vương mùi cỏ dại và tiếng gà rừng vọng về từ những rặng lau xa, có một loài hoa chẳng cần mời gọi ai, vẫn khiến bước chân người lữ thứ chậm lại. Đó là hoa xuyến chi, theo ngôn ngữ Tày của chúng tôi là bjoóc kìm cúng. Cái tên nghe hơi trúc trắc, khô khan nhưng lại là một loài hoa có sức sống bất diệt của núi rừng...
Trang văn nghệ Tuổi Hoa số 19, phần Văn xuôi xin trân trọng gửi tới bạn đọc truyện ngắn "Hội Lồng tồng năm ấy" của bạn Lê Đức Anh. Câu chuyện kể về một cậu bé lần đầu tiên đi hội Lồng tồng cùng mẹ...
Những con người chen chúc nhau với đủ thứ đồ lỉnh kỉnh, tay xách nách mang cố gắng đem theo chút đặc sản miền đồng rừng về xuôi như mộc nhĩ, măng khô, gừng tươi, các hạt gia vị như dổi, hạt sẻn, mắc khén...
Ông Chữ từng nuôi một con chó mực, đen như Kẹo hai mươi năm trước, nghĩa là đã lâu rất lâu rồi, khi ông Chữ còn trẻ. Tên của nó là Candy. Nó có tên như vậy vì nó rất thích ăn kẹo ngọt và đã lập một kỷ lục làm mọi người kinh ngạc.