Có những buổi sáng khi chiếc lá đầu tiên rơi xuống, tôi biết mùa thu đã về. Không cần tiếng chuông báo, không cần ai đó nói ra, chỉ một làn gió se se và cái nhíu mày của vòm cây trước hiên là đủ để trái tim tôi thốt lên: “Mùa thu rồi”. Thu đến nhẹ như tiếng thở dài, như nỗi nhớ không gọi tên, như một niềm riêng len lỏi qua kẽ lá, ẩn mình trong chút nắng hanh hao đầu ngày...
Tôi ngồi một mình, với một buổi chiều đầy nắng. Không gian rợp bóng dưới những tàng xanh và vô cùng vắng lặng. Chỉ có tiếng cây lá xạc xào. Trước mặt tôi là một đoạn sông, vài ô ruộng vừa xong mùa gặt, và xa hơn, thấp thoáng màu xanh của biển. Gió làm những tàu lá dừa khẽ chạm vào nhau, đưa theo những đốm nắng rơi xuống một miền thời gian riêng tư, bằng lặng...
Từ ngày lấy vợ, Thành giảm hẳn chuyện la cà, nhậu nhẹt tăng hai, tăng ba. Có người nửa đùa nửa thật nói anh sợ vợ. Thành lắc đầu cười lớn, chẳng những anh không tự ái mà bộ dạng còn như hãnh diện. Anh nói, vợ chồng không phải là ai sợ ai, mà là tôn trọng nhau. Chỉ khi trong lòng giữ gìn sự tôn trọng dành cho đối phương, thì mới dễ dàng làm hài lòng nhau....
Thơ thiếu nhi luôn là một bộ phận quan trọng của văn học, góp phần nuôi dưỡng tâm hồn và bồi đắp cảm xúc thẩm mỹ cho độc giả nhỏ tuổi. Trong mạch vận động ấy, Nguyễn Lãm Thắng và Nguyễn Quốc Vương là hai gương mặt tiêu biểu. Cùng hướng đến độc giả nhỏ tuổi nhưng mỗi người có một cách riêng để tái hiện thế giới tuổi thơ lung linh và đầy sắc màu...
“Đừng tìm tao nữa! Đất nước mình tao nằm đâu cũng được. Tuổi chúng mày cần phải nghỉ ngơi” – Lời nói thoảng nhẹ như gần như xa. Làn mây trắng cuốn ông Hưng vào vòng sáng kỳ lạ. Trước mặt ông là Trần Vỹ Thịnh, người bạn chiến đấu thân thiết và đã anh dũng hy sinh trong cuộc tiến công Đài ra đa Phú Lâm. Gương mặt Thịnh ánh lên vẻ cương nghị, rắn rỏi trong bộ quân phục loang lổ vết máu.
Trong hoạt động nghệ thuật, đặc biệt là lĩnh vực văn học, có những tác giả thành danh, thậm chí nổi tiếng thế giới mà không cần qua bất kỳ trường lớp đào tạo nào, bởi bản thân họ có sẵn năng khiếu, tố chất. Tuy nhiên, khi mới bắt đầu công việc sáng tác hầu hết các cây bút đều khá lúng túng vụng về, bị cảm xúc dẫn dắt, kỹ thuật chưa nhiều, rất cần đến sự chỉ dẫn của các nhà văn đàn anh...