Nụ cười như mây trắng trôi về miền ánh sáng dịu ngọt, hoàn nguyên. Người ấy mang theo tâm thế của một người đã thấy: có cũng như không, không mà viên mãn. Người ấy, từ lâu đã bước đi như thể vị thiền sư đang bước! ...
Những bài thơ góp mặt trong trang thơ từ nhiều dòng chảy cảm xúc cùng hội tụ, tạo nên một không gian giàu suy tưởng và thấm đẫm tình người. “Thi sĩ” mở ra bằng nỗi trăn trở về thân phận của thơ giữa những biến động của thời gian, nơi tiếng thơ ngân lên khắc khoải. Trong khi đó, “Sớm nay” lại dịu dàng như một làn gió nhẹ, chạm vào những ký ức thân quen bằng nhịp điệu thủ thỉ, mềm mại. Những khoảng lặng được gợi lên qua “Thời gian trong khe nứt”, nơi khói trà, chiếc ấm cũ và vị chát ngọt của kỷ niệm xưa cũ khiến con người lắng lại để nghe lòng mình trong tiếng nước reo...
Đã bao năm rồi, chị ao ước được đi chợ tình. Không có ai chờ đợi chị ở đấy. Chị cũng không có ý định kiếm tìm gì nơi ấy. Chợ tình, nơi chị biết rõ rằng sẽ chẳng có những trò vui như đám hội xuân, càng chẳng có những của ngon vật lạ để bõ công đường sá cách trở. Nơi ấy chỉ tràn ngập nước mắt và sự lưu luyến...
Tất cả hiện lên rồi tan đi như làn khói, như làn mây mỏng đang vỡ trên đồi chè đầu hạ. Có một thứ ở đất Thái Nguyên này, tưởng nhẹ tênh mà nặng lắm. Tưởng trong veo mà lại sâu như lòng Ba Bể. Tưởng uống cho đỡ khát, cho trôi qua cổ, qua họng, hóa ra lại đi thẳng vào lòng. Ấy là trà...
Trang văn nghệ Tuổi Hoa số 21 phần văn xuôi trân trọng gửi tới bạn đọc truyện ngắn "Tiệm bánh trao đổi nỗi buồn" của bạn Dương Tiến Đạt. Đây là một trong những sáng tác điển hình của giới viết trẻ khi họ đang học tập, sống và viết trong một môi trường có quá nhiều áp lực. Họ luôn mong muốn đóng gói những cảm xúc tiêu cực của mình vào một hình dạng, kích thước cụ thể để tiện bề xử lý, biến nó thành thứ gì đó có ích cho cuộc sống. Và tiệm bánh trao đổi nỗi buồn trở thành trung tâm của câu chuyện. Nỗi buồn đẹp đẽ thì sẽ đổi được miếng bánh thơm ngon, còn cục tức giận thì không thể đổi lấy thứ gì có giá trị. Câu chuyện đơn giản nhưng thể hiện một triết lý sống quan trọng với tuổi trẻ, đó là biết chấp nhận những sai lầm của bản thân và không đổ lỗi cho ai cả...
Hơn 100 bài thơ đã xuất bản, một tập thơ nữa đang hoàn thành; hàng chục chuyến đi trong nước và nước ngoài tìm đến những nơi in dấu chân Bác Hồ…Đó là điều không nhiều người làm được. Nhưng trong suốt cuộc trò chuyện, nhà giáo Nguyễn Long luôn nói câu này: tôi chỉ là một học trò nhỏ của các nhà thơ lớn khi thể hiện hình tượng Bác Hồ.
Là một nhà điêu khắc nổi tiếng, là người dân tộc thiểu số duy nhất được trao Giải thưởng Nhà nước về Mỹ thuật ngay từ đợt đầu tiên (2001). Ngày 15-4-2008, nhà điêu khắc - nghệ sĩ Hứa Tử Hoài đã đi xa, để lại nỗi tiếc thương vô hạn đối với đồng nghiệp cũng như với công chúng yêu mến mỹ thuật nước nhà...
Những năm 1968 -– 1969 các cơ quan thuộc Khu Tự trị Việt Bắc đang ở thành phố Thái Nguyên thì được lệnh sơ tán lên xã Cúc Đường, huyện Võ Nhai (nay là xã La Hiên), thuộc địa bàn vùng cao của tỉnh Thái Nguyên. Đây là lần sơ tán đầu vì sau này còn có thêm một hai lần sơ tán nữa vào năm 1972...
Buổi sớm ở La Bằng thường bắt đầu bằng màn sương mỏng vương khắp triền núi. Từ trên đỉnh Tam Đảo, những đám mây như đang đổ xuống, phủ lên từng nương chè tạo nên sự huyền ảo. Con suối Kẹm nước trong veo, róc rách chảy men theo sườn đồi, ngày đêm len lỏi vào mạch nguồn đất thịt để nuôi dưỡng từng búp chè non. Trong làn mây trắng tinh sương, thấp thoáng bóng dáng những người dân hái chè thoắt ẩn, thoắt hiện, bàn tay đưa nhanh nhưng mềm mại giữa không gian mênh mông, như đang cùng nhau dệt nên tấm thảm lụa xanh rờn, tươi mát trải dài đến tận chân trời. Giữa bao la mây trời, vẻ đẹp của đồi chè không chỉ từ màu xanh bất tận, mà còn từ đôi bàn tay người lao động đang lặng lẽ gửi cả tuổi xuân, mồ hôi và nhịp tim mình vào từng đọt chè mới nhú...
Tháng Năm ở Thái Nguyên thường bắt đầu bằng mưa. Không phải thứ mưa dầm khiến người ta ngại bước chân ra cửa, mà là những cơn mưa rào đến nhanh, đi nhanh, đủ để rửa lớp bụi trên lá chè, đủ để làm mặt hồ tối lại trong chốc lát rồi bừng lên một màu xanh mới. Sau mưa, những triền đồi như được lau lại bằng một tấm khăn ướt. Búp chè non khép mình dưới sương, chờ bàn tay người hái. Xa hơn, mặt nước Hồ Núi Cốc, Ba Bể lặng như một khoảng trời nằm nghiêng giữa núi...