Vẻ đẹp của một vùng đất khiến người ta trầm trồ thì có rất nhiều, sự chiêm ngưỡng phong cảnh ấy nhanh đến và nhanh đi theo bước chân của những du khách. Nhưng để không thể quên thì hẳn vùng đất ấy phải đem đến những xúc cảm vô cùng đặc biệt. Với tôi, Ba Bể là một sắc màu như thế...
Tôi không bao giờ quên đêm đi bộ gần 30km từ cầu Mỹ Chánh vào Huế. Mũi đi trước này có các phóng viên Lâm Hồng Long, Ngọc Quả, Đức Kiều, Trần Tuấn... và tôi. Khi rút chạy, quân Sài Gòn đã phá hủy cây cầu này nên xe ô tô không thể nào qua được. Một quyết định khá mạo hiểm vì đây là vùng địch vừa rút, không có giao liên dẫn đường, không ai biết phía trước sẽ ra sao...
Hoàng là Trợ lí Tuyên huấn của Vùng 4. Tàu KN-290 của Kiểm Ngư Vùng 2 nhưng nhiệm vụ Trường Sa là của cấp Quân chủng, quy tụ anh em các lực lượng, các vùng. Thế nên người ta có thể gặp ở đây một thuyền trưởng của Tàu 210, một thuyền phó của Tàu 211 hay một thợ máy của Vùng 3, một anh nuôi tăng cường từ đơn vị khác. Họ có chung nhiệm vụ trong chuyến đi, trên tàu KN-290. Thậm chí có những người đi hết chuyến này lại quay ra chuyến khác. Bởi đơn giản là chuyến của chúng tôi mới là chuyến thứ 2, chở đoàn của Tổng cục Chính trị, sẽ có những chuyến thứ ba thứ bốn, thứ năm thứ sáu, cho đến thứ hai mấy của năm. Sự đi về bây giờ gần như là liên tục, biển bờ đã gần gũi hơn xưa...
Tôi đến thăm gia đình bà Lương Thị Lưu ở tổ 101, phường Phan Đình Phùng, tỉnh Thái Nguyên, vào một buổi sáng đầu năm, khi tiết trời Giêng Hai vương trên những chùm hoa xoan, hoa bưởi một làn mưa bụi mảnh như tơ...
Họ là những người phải đứng vững trên thế giới nghiêng. Người lính mà nghiêng thì Tổ quốc làm sao đứng thẳng! Thế giới riêng của họ không nghiêng, nhưng đôi khi mang hình xoắn ốc, ngoằn ngoèo như ruột những con ốc lớn họ mang về từ biển.
Tàu KN-290 chở đoàn công tác số 2 năm 2025 của Tổng cục Chính trị ra thăm và kiểm tra quần đảo Trường Sa. Đoàn có tới 11 vị tướng, nhưng đã lên tàu là tướng cũng như lính, đều sống trên một thế giới nghiêng, chẳng thể khác.
Trong cái rét sâu của gió mùa Đông Bắc đang dồn dập thổi về, các vườn chè vẫn xanh tươi, trổ búp đều tăm tắp, tỏa ngát hương, như để đón chào một mùa Xuân mới tràn đầy hứa hẹn và hy vọng.
Thái Nguyên nổi tiếng với danh xưng “đệ nhất danh trà”. Các sản phẩm trà đã khẳng định được vị thế tại thị trường trong nước và quốc tế. Nhiều giải pháp mang tính đột phá, thể hiện tầm nhìn chiến lược trong khai thác tiềm năng, thế mạnh, nâng cao giá trị cây chè và các sản phẩm trà, kiến tạo không gian mới để vươn xa tầm nhìn phát triển kinh tế xã hội, đã mang đến cho nhiều miền quê sức sống mới...
Từ trăm năm nay, cây chè như một định vị về vùng đất, con người Thái Nguyên. Bởi trên dọc dài đất Việt, nói đến Thái Nguyên bạn bè nhắc ngay đến chè và trà bằng sự yêu mến.
Phàm ở đời, chữ “khúc” dành ví cho sông, suối hoặc tia sáng..., chẳng hạn như: Khúc sông, khúc suối, khúc xạ ánh sáng… nhưng tôi nghĩ trong ngày cũng có khúc, có đoạn.
Không chỉ phát triển cả về diện tích và chất lượng, Thái Nguyên đang hướng đến phát triển chè thành cây “tỷ đô”, trở thành cây làm giàu của nhiều người dân trong tỉnh...
So với các ngành văn học nghệ thuật khác ở trong nước, nhiếp ảnh Việt Nam là một chuyên ngành rất trẻ. Nhìn sang người “anh em” gần gũi là mỹ thuật Việt Nam, nếu lấy dấu tích những hình khắc trên vách đá ở hang Đồng Nội (Lạc Thủy, Hòa Bình, nay thuộc tỉnh Phú Thọ) làm mốc khởi đầu, thì mỹ thuật Việt đã có lịch sử phát triển khoảng một vạn năm...
Với người làm trà Thái Nguyên tháng mười là “mùa trà hương thu”, là lúc đất trời đã chín muồi dư vị khiến chén trà cũng đượm thêm nét trầm lắng, thư thả, dịu êm.
Cơn bão số 11 không chỉ để lại những con số thiệt hại lạnh lùng, mà còn là một thước đo nghiệt ngã, buộc những đứa trẻ vốn quen sống trong sự bao bọc phải bước vào cuộc thử thách sinh tồn...
Đó là hai nhà máy có tuổi đời trên dưới nửa thế kỷ, chứng kiến bao đổi thay của mảnh đất Sông Công. Nay gặp lại, tôi thì già đi, còn họ vẫn khỏe mạnh, ấm áp và ngày càng trẻ trung hơn.