Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Thái Nguyên cùng một số tỉnh trong vùng Việt Bắc được Bác Hồ, Trung ương Đảng chọn làm căn cứ địa cách mạng (ATK). Với quyết tâm bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh và các cơ quan đầu não kháng chiến, quân và dân Thái Nguyên đã phối hợp với các đơn vị bộ đội chủ lực của Bộ và Liên khu Việt Bắc chiến đấu kiên cường, đập tan các cuộc tấn công của kẻ địch, trong đó có trận chiến năm 1950.
Theo tôi được biết, tác phẩm này sau khi được xuất bản đã được đông đảo các em học sinh cấp Tiểu học và THCS hồ hởi đón nhận. Vì sao tác phẩm lại nhận được tình yêu nồng hậu của trẻ thơ? Bởi thiên truyện dài này có một số nét đặc sắc sau đây: - cấu trúc nghệ thuật đặc sắc; ngôn ngữ và hình tượng nghệ thuật đặc sắc; hệ thống tranh minh họa đặc sắc. Tất cả hòa quyện, tạo thành vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng, nhân văn, phù hợp với tâm lí và quan niệm thẩm mĩ đặc biệt của trẻ thơ. Đây là nguồn cội sâu xa để các em yêu thích, coi tác phẩm này là “món ăn tinh thần” hấp dẫn của mình...
Vào năm1997, cả tỉnh xôn xao về chuyện tách tỉnh Bắc Thái thành hai tỉnh Thái Nguyên và Bắc Kạn. Xôn xao, vì việc này có liên quan đến chuyện sẽ có nhiều cán bộ đang công tác yên vị ở Thái Nguyên, nếu phải chuyển lên Bắc Kạn ắt sẽ gặp nhiều khó khăn. Thời gian ấy, không phải không có một số người tìm đủ mọi cách đối phó với cơ quan để không phải điều động đi xa...
Giữa những đồi chè xanh trải dài trong nắng, những bước chân học sinh rộn ràng theo lối nhỏ uốn quanh triền đồi. Các em háo hức được tự tay hái những búp chè non, chăm chú dõi theo từng công đoạn làm trà thủ công và lần đầu cảm nhận vị trà quê hương theo một cách thật gần gũi. Ở Thái Nguyên, cây chè từ lâu đã gắn bó với đời sống người dân và đang trở thành một phần trong hành trình giáo dục tình yêu quê hương cho thế hệ trẻ. Thông qua các hoạt động trải nghiệm, học sinh được tìm hiểu về trà từ thực tế sinh động ở những vùng chè, qua câu chuyện của người làm nghề và cả những cảm xúc rất tự nhiên của tuổi học trò...
Đội Năm bắt chân chữ ngũ phe phẩy chiếc quạt lá cọ, mắt dõi về phía lối đi nhỏ dẫn khuất sau những vạt lim cổ thụ xanh đen ngút ngút im phắc. Tiếng quạ khàn khà đan lẫn tiếng yểng và tiếng bìm bịp trầm vang. Họ vẫn chưa xuất hiện. Hai vành tai Đội Năm nhúc nhích xoay trở đón tiếng lao xao của họ...
Mỗi năm, khi đổi mùa, luôn có những bộ quần áo bị loại bỏ - có bộ vẫn còn mới tinh, chưa từng xé mác. May mắn thay, New Zealand rất coi trọng sự tiết kiệm: các trung tâm tái chế đồ cũ có mặt ở khắp mọi nơi. Các trường học cũng tổ chức các ngày gây quỹ hằng năm, nhận quần áo quyên góp để bán từ thiện, toàn bộ số tiền thu được sẽ dành cho giáo dục. Vì vậy, khi tôi trao đi hết túi quần áo này đến túi khác, có một chút tiếc nuối, nhưng không thực sự đau lòng...
Tất cả hiện lên rồi tan đi như làn khói, như làn mây mỏng đang vỡ trên đồi chè đầu hạ. Có một thứ ở đất Thái Nguyên này, tưởng nhẹ tênh mà nặng lắm. Tưởng trong veo mà lại sâu như lòng Ba Bể. Tưởng uống cho đỡ khát, cho trôi qua cổ, qua họng, hóa ra lại đi thẳng vào lòng. Ấy là trà...
Hơn 100 bài thơ đã xuất bản, một tập thơ nữa đang hoàn thành; hàng chục chuyến đi trong nước và nước ngoài tìm đến những nơi in dấu chân Bác Hồ…Đó là điều không nhiều người làm được. Nhưng trong suốt cuộc trò chuyện, nhà giáo Nguyễn Long luôn nói câu này: tôi chỉ là một học trò nhỏ của các nhà thơ lớn khi thể hiện hình tượng Bác Hồ.
Là một nhà điêu khắc nổi tiếng, là người dân tộc thiểu số duy nhất được trao Giải thưởng Nhà nước về Mỹ thuật ngay từ đợt đầu tiên (2001). Ngày 15-4-2008, nhà điêu khắc - nghệ sĩ Hứa Tử Hoài đã đi xa, để lại nỗi tiếc thương vô hạn đối với đồng nghiệp cũng như với công chúng yêu mến mỹ thuật nước nhà...