Chẳng hiểu sao khi đặt bút viết những dòng đầu tiên, trong ngổn ngang những kí ức, vào một dịp trọng đại, sau 40 năm bước chân vào giảng đường đại học, bắt đầu một hành trình “vừa như duyên, vừa như nợ” với nghề cầm bút và cầm phấn của mình, hình ảnh đầu tiên sống dậy trong tôi lại là một khoảnh khắc, ngắn thôi, nó vút qua như một thoảng gió nhưng để lại nhiều dư âm thi vị...
Là một nhà điêu khắc nổi tiếng, là người dân tộc thiểu số duy nhất được trao Giải thưởng Nhà nước về Mỹ thuật ngay từ đợt đầu tiên (2001). Ngày 15-4-2008, nhà điêu khắc - nghệ sĩ Hứa Tử Hoài đã đi xa, để lại nỗi tiếc thương vô hạn đối với đồng nghiệp cũng như với công chúng yêu mến mỹ thuật nước nhà...
Buổi sớm ở La Bằng thường bắt đầu bằng màn sương mỏng vương khắp triền núi. Từ trên đỉnh Tam Đảo, những đám mây như đang đổ xuống, phủ lên từng nương chè tạo nên sự huyền ảo. Con suối Kẹm nước trong veo, róc rách chảy men theo sườn đồi, ngày đêm len lỏi vào mạch nguồn đất thịt để nuôi dưỡng từng búp chè non. Trong làn mây trắng tinh sương, thấp thoáng bóng dáng những người dân hái chè thoắt ẩn, thoắt hiện, bàn tay đưa nhanh nhưng mềm mại giữa không gian mênh mông, như đang cùng nhau dệt nên tấm thảm lụa xanh rờn, tươi mát trải dài đến tận chân trời. Giữa bao la mây trời, vẻ đẹp của đồi chè không chỉ từ màu xanh bất tận, mà còn từ đôi bàn tay người lao động đang lặng lẽ gửi cả tuổi xuân, mồ hôi và nhịp tim mình vào từng đọt chè mới nhú...
Trong bối cảnh Thái Nguyên đang đẩy mạnh phát triển nhanh và bền vững, xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh, nhân văn, văn học nghệ thuật được xác định là lĩnh vực tinh túy của văn hóa, có vai trò quan trọng trong bồi đắp giá trị chân – thiện – mỹ, hình thành nhân cách con người và nâng cao đời sống tinh thần Nhân dân. Trên cơ sở đó, Liên hiệp Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Thái Nguyên giữ vai trò là tổ chức chính trị – xã hội – nghề nghiệp, “mái nhà chung” tập hợp, đoàn kết và hỗ trợ đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo...
Nhân lúc vui vui bên bàn trà, nhà văn Hồ Thủy Giang, một người có rất nhiều bạn là văn nghệ sĩ, đã kể cho chúng tôi nghe mấy chuyện về bút danh của một số nhà văn, nhà thơ ở đất Thái Nguyên. Đó là những câu chuyện mà theo như ông nói là thật một trăm phần trăm...
Con người vốn là một sinh vật yếu ớt. Nhưng, tại sao con người lại có thể vượt lên làm chủ trái đất? Nhiều ý kiến đã chỉ ra rằng, chính sức mạnh của ý chí, tinh thần, sự gắn kết thành các cộng đồng, những niềm tin vô hình cùng sự sáng tạo mãnh liệt đã đưa con người vượt xa các chủng loài khác để trở thành bộ phận mạnh mẽ nhất trên hành tinh...
Ngày 7/4/2026, giới mỹ thuật Việt Nam đón nhận một tin buồn: họa sĩ Đỗ Đức đã từ biệt cõi tạm ở tuổi 81. Sự ra đi của ông để lại khoảng lặng không chỉ trong lòng bạn bè, đồng nghiệp mà còn với những người yêu nghệ thuật, đặc biệt là công chúng Thái Nguyên – nơi đã nuôi dưỡng và góp phần hình thành nên căn tính sáng tạo của ông.
Tôi không bao giờ quên đêm đi bộ gần 30km từ cầu Mỹ Chánh vào Huế. Mũi đi trước này có các phóng viên Lâm Hồng Long, Ngọc Quả, Đức Kiều, Trần Tuấn... và tôi. Khi rút chạy, quân Sài Gòn đã phá hủy cây cầu này nên xe ô tô không thể nào qua được. Một quyết định khá mạo hiểm vì đây là vùng địch vừa rút, không có giao liên dẫn đường, không ai biết phía trước sẽ ra sao...