Nhân lúc vui vui bên bàn trà, nhà văn Hồ Thủy Giang, một người có rất nhiều bạn là văn nghệ sĩ, đã kể cho chúng tôi nghe mấy chuyện về bút danh của một số nhà văn, nhà thơ ở đất Thái Nguyên. Đó là những câu chuyện mà theo như ông nói là thật một trăm phần trăm...
Ông là Đào Duy Đức, sinh năm 1955, quê gốc Thái Bình. Nếu chỉ nhìn hiện tại, ít ai nghĩ người đàn ông đang tỉ mẩn chăm chút tổ ong, luống cây thuốc nam đã đi qua chiến tranh, có tên trên giấy báo tử.
Lần này, bước chân đưa tôi đến xóm La Giang, xã Quang Sơn, tỉnh Thái Nguyên. Đồi chè của chị Vi Thị Phương hiện ra với một màu xanh căng tràn nhựa sống...
Chúng tôi đến với vùng chè cổ trung du nằm ở chân Tam Đảo, ngắm những gốc chè cổ thụ trên 50 tuổi. Pha ấm trà sạch mà uống tự hào vào lòng. Trong sương chiều lãng đãng, trà thơm vàng dịu màu mật ong.
Trên sân khấu, anh dữ dội, mạnh mẽ, thậm chí gai góc trong từng cú xoay người, từng nhịp bật cao, nhưng ngoài đời, Nguyễn Công Phương lại là người trầm lặng, nói ít và hay cười.
Mấy ngày nay, khu nhà thờ dòng họ Hoàng ở bản Chợ Giải, xã Phúc Lộc, Thái Nguyên, nhộn nhịp người ra vào. Các thành viên Câu lạc bộ Mây Núi Nàng Tiên tạm gác công việc đồng áng, nâng cây đàn Tính, chùm xóc nhạc… tập những bài Then đậm chất núi rừng.
Tháng 12 năm 2019, thực hành nghi lễ Then của các dân tộc Tày, Nùng, Thái ở Việt Nam chính thức được UNESCO ghi danh vào Danh mục Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại...
Tôi và bà Phương là bạn của nhau đã hơn ba mươi năm. Bà Phương là người yêu văn hóa. Hầu hết các chương trình biểu diễn nghệ thuật, triển lãm tranh, ảnh tổ chức trong tỉnh bà đều có mặt.