
Phải đến sau trận đấu cuối cùng của ĐT.LA tại Cúp tập huấn tứ hùng LĐBĐ TP.HCM, vị HLV người Bồ Đào Nha mới đồng ý trả lời phỏng vấn của báo chí về cuộc hành trình giông bão của đội tuyển U23 Việt Nam tại SEA Games 24. Ông tỏ ra thẳng thắn, không ngại những vấn đề tưởng chừng rất khó đề cập đến trong thời điểm này.
Tôi theo dõi không sót một trận nào của U23 VN và đến nay, câu hỏi làm tôi day dứt là vì sao lại đến nông nỗi ấy.
Khởi đầu bằng một trận đấu không thể gọi là hay, dù chung cuộc là một chiến thắng, U23 VN càng đá càng bộc lộ những khiếm khuyết khó tin. Ở một giải đấu ngắn ngày như thế, nếu không tạo được sức bật sớm, khó có thể nghĩ đội lại có thể đi đến thành công.
* Vậy theo ông, HLV Alfred Riedl đã phạm phải những sai lầm gì?
Tôi không có thói quen nhận xét về công việc của đồng nghiệp đâu! Ông ấy đúng hay sai, công hay tội như thế nào, hãy để người hâm mộ phán xét. Trên góc độ nghề nghiệp, tôi chỉ có thể nói thế này: Rất nhiều cầu thủ của U23 VN đã trải qua một mùa bóng khá khắc nghiệt, từ đấu trường quốc nội như V - League cho đến các giải quốc tế như Asian Cup, vòng loại Thế vận hội 2008, Agribank Cup 2007 rồi SEA Games 24.
Có hẳn một nhóm 7 - 8 cầu thủ như thế, họ bị vắt sức ở quá nhiều mặt trận để rồi ở giải đấu quan trọng nhất đối với BĐVN, họ không còn đủ thể lực và tinh thần để vào cuộc với mục tiêu giành chiến thắng cao nhất.
Tôi không nói lỗi từ đâu, nhưng cũng chính từ sự việc như vậy, đã nảy sinh một vấn đề khác: U23 VN có vẻ như đã "định hình" với nhóm cầu thủ như thế và vô hình chung trở thành rào cản đối với những cầu thủ còn lại, khiến họ không còn động lực phấn đấu vì biết mình chẳng có nhiều cơ hội ra trận.
Đã mang danh nghĩa một trò chơi tập thể, bóng đá phải là môi trường cho sự cạnh tranh lành mạnh, thúc đẩy sự thăng tiến về trình độ và cả khát khao được đóng góp cho màu cờ sắc áo quốc gia.
Đừng biến một tập thể như vậy thành đội bóng của ông Riedl, của ông Calisto hay của ông A, ông B nào mà phải là tập hợp những tài năng tốt nhất, thi đấu vì thành công cao nhất của quốc gia, trong đó, HLV là người hướng dẫn họ thực hiện các bài bản chiến thuật một cách thuần thục, sáng tạo mà thôi.
* Sau thất bại tại SEA Games, đồng nghiệp Alfred Riedl của ông đã ra đi và LĐBĐ VN sẽ phải tìm kiếm một thuyền trưởng mới cho ĐTQG. Là người gắn bó khá lâu với BĐVN, rất hiểu nội tình BĐVN và đã từng dẫn dắt ĐTQG thi đấu thành công tại Tiger Cup 2002, ông có nghĩ mình sẽ lại có cơ hội ngồi vào chiếc ghế nóng ấy không?
Anh vừa nhắc đến cụm từ "chiếc ghế nóng"...Vâng, có vẻ như chiếc ghế dành cho HLV trưởng ĐTVN luôn nóng thì phải.
Tôi từng dẫn dắt ĐTVN thi đấu đoạt HCĐ Tiger Cup 2002? Đúng! Và tôi cũng đã hai lần bị LĐBĐVN từ chối, đúng thế không? Sau Tiger Cup 2002, thành công của tôi ở ĐTVN lại không được ghi nhận đúng mức khi LĐBĐ VN chấp nhận ông Riedl, rồi ông Tavares thay vì là tôi.
Nếu bạn nghĩ chức vô địch môn bóng đá tại SEA Games và Tiger Cup (nay là AFF Cup) là vô cùng quan trọng đối với BĐVN thì rõ ràng, các bạn đã bỏ qua hai cơ hội rất lớn để có thể thành công là SEA Games 23 và Tiger Cup 2004, đều được tổ chức trên sân nhà của các bạn.
Tất nhiên, hai lần bị từ chối ấy khiến tôi tổn thương rất nhiều nhưng bạn biết đấy, là một người đàn ông, tôi đã để quá khứ vào viện bảo tàng rồi để chuyên tâm cho công việc tại CLB. Bạn thấy đấy, công việc của tôi ở ĐT.LA cũng tốt đấy chứ...
Còn nói về khả năng quay lại chiếc ghế HLV trưởng ĐTVN, ít nhất tôi cũng phải nhận được lời mời của nơi có toàn quyền về việc này là LĐBĐVN đã chứ. Có lời đề nghị ấy, tôi sẽ xem xét mình còn đủ sức khoẻ, năng lực và nhất là khát khao làm việc, khát khao vươn tới thành công ở cấp độ đó nữa hay không...
Nói chung, chúng ta hãy khoan bàn đến chuyện của tương lai nhé. Việc gì phải đến, sẽ đến thôi mà.
* Thất bại của U23 VN tại SEA Games 24 là rất nặng nề. Nhưng trên cương vị một nhà chuyên môn có thời gian dài gắn bó, ông có cho rằng, BĐVN sẽ nhanh chóng hồi phục và tìm lại vị trí đích thực của mình trong tương lai? Nếu có, thì để đạt được, chúng ta sẽ phải làm gì?
Xin được quay lại với quá khứ một chút... Theo tôi, cần có thái độ công bằng với công và tội của Alfred Riedl cũng như của U23 VN. Đồng nghiệp Riedl của tôi làm được nhiều điều cho BĐVN đấy chứ, cứ nhìn bản thành tích của ông ấy thì rõ mà.
U23 VN trong năm 2007 cũng xứng đáng được ghi công với những gì mà họ thể hiện tại Asian Cup, vòng loại Thế vận hội 2008... Tất nhiên, sau SEA Games 24, nhiều thành viên của U23 VN sẽ phải chia tay vì đã qua độ tuổi. Bất cứ ai ngồi vào "chiếc ghế nóng" đều sẽ phải "đãi cát tìm vàng" từ các đội tuyển U nhỏ hơn. Đó là công việc của HLV trưởng.
Còn với tất cả những ai quan tâm đến sự tồn tại và phát triển của BĐVN, nên ngồi lại với nhau tại một hội nghị để đưa ra những giải pháp cần thiết nhằm vực dậy BĐVN. Bản thân tôi sau Tiger Cup 2002, đã đệ trình lên LĐBĐVN một bản kế hoạch dài 8 trang, trong đó có nêu rõ những gì cần làm vì tương lai BĐVN.
Tiếc là kế hoạch ấy không được những người có trách nhiệm quan tâm vì họ không chọn tôi làm HLV trưởng ĐTQG.
* Ông có thể nói rõ hơn về những điều mà chắc chắn vẫn luôn canh cánh bên lòng ông suốt những năm qua?
Tôi cảm thấy có một nghịch lý đang tồn tại ở BĐVN. Giải VĐQG Thái Lan không cuốn hút người hâm mộ bằng V - League của chúng ta và các CLB Thái Lan không phải luôn vượt trội so với các CLB tại V - League (bằng chứng là ở Cúp Truyền hình Bình Dương những năm gần đây, các đội bóng Thái Lan hiếm khi thắng nổi ĐT.LA, Bình Dương hay Đà Nẵng) nhưng ở cấp độ ĐTQG, Thái Lan vẫn là số 1 tại Đông Nam Á.
Người ta đầu tư cho ĐTQG như thế nào, các bạn đều biết cả nhưng tại sao chúng ta cứ mãi quẩn quanh với mục tiêu phải vượt bằng được đội tuyển Thái Lan? Thời tôi nắm ĐTQG, Việt Nam được FIFA xếp hạng 96 thế giới, khi đó, V - League chưa phát triển nhiều.
Sau 5 năm, V - League ngày càng hấp dẫn đối với người hâm mộ, trở thành giải đấu quốc gia hàng đầu của khu vực thì ngược lại, ĐTVN rơi xuống dưới hạng 130... Có ai thấy nghịch lý ấy không?
Một câu hỏi nhé: Việt Nam có bao nhiêu đội bóng ở mọi hạng? Hình như là khoảng trên dưới 100, so với hơn 80 triệu dân... Vậy bạn có biết ở Bồ Đào Nha, dân số chỉ khoảng 10 triệu, chúng tôi có đến 4.000 đội bóng với hàng chục nghìn cầu thủ có chứng chỉ hành nghề?
Một sự so sánh để thấy, người VN mê bóng đá nhưng không phải bằng mọi giá, bóng đá chưa phải là tất cả đối với các bạn. Quan tâm đến bóng đá trẻ đã đành, điều quan trọng là các bạn phải nâng chất nền bóng đá của mình. Ví dụ nhé, giải hạng Nhì của VN chỉ diễn ra trong vòng 1 - 2 tháng là xong.
Các giải trẻ cũng thế, gói gọn 1 - 2 tuần là kết thúc. Bóng đá nữ cũng không là ngoại lệ dù các bạn từng đứng đầu Đông Nam Á.
Cần có thêm nhiều giải đấu nữa mà các giải khu vực là ví dụ. Một giải khu vực Đông - Tây, quy tụ Bình Dương, TP.HCM, Long An, Tiền Giang, Đồng Tháp..., tốt đấy chứ!
Các đội bóng tự vận động là vậy, về phía LĐBĐVN, tổ chức này cần hỗ trợ các CLB trong việc tái đào tạo hoặc bồi dưỡng trình độ đội ngũ HLV, bác sĩ, các nhà quản lý...
* ĐT.LA vừa bổ nhiệm cựu danh thủ Trần Công Minh vào BHL đội một, ông có ý kiến gì về việc này? Có phải CLB chuẩn bị cho ông mọi thứ để có thể làm việc ở ĐTQG ngay khi có lời mời từ LĐBĐVN?
Về Trần Công Minh, đó là một người đàn ông tốt, một HLV có năng lực sau khi đã trải qua đời cầu thủ khá lừng lẫy. Từng làm việc với anh ấy khi còn dẫn dắt ĐTQG, tôi không chút ngần ngại khi được hỏi ý kiến về việc bổ nhiệm anh ấy làm trợ lý cho tôi ở ĐT.LA.
Còn chuyện lên ĐTQG, như tôi đã nói, ít nhất phải có tín hiệu từ VFF... Phải có lời mời, tôi mới có cơ sở để xem xét, sắp xếp công việc của mình liệu có khả năng nhận lời hay không, vì khi đã nhận lời, phải làm thật tốt bằng tất cả tinh thần trách nhiệm của mình.
* Cảm ơn ông về cuộc trò chuyện này !

