Nhiều năm đã trôi qua, nhưng cứ vào dịp cuối năm, khi từng cơn gió heo may tràn về, nhà nhà nhộn nhịp chuẩn bị sắm Tết với bao nhiêu đồ ăn ngon, vật lạ, tôi lại bồi hồi...
Xuân đến với Tân Cương không ồn ào. Nó bắt đầu từ những buổi sớm sương mỏng, khi mặt trời còn chần chừ sau dãy núi thấp, để lại trên đồi chè một màu xanh non dịu mắt. Những búp chè mới nhú, cong cong như đầu ngón tay trẻ nhỏ, đọng giọt sương long lanh, chỉ cần khẽ chạm là xuân đã lan ra đầu ngón tay....
“Từ góc sân và khoảng trời” tâm hồn thơ của ông càng được nới rộng biên độ sâu sắc hơn trong cảm nhận theo thời gian tuổi tác đúng như nhà thơ Hữu Thỉnh đúc kết rất chí lý: “Thơ chính là kinh nghiệm sống”.
Ông Tá tháo chiếc chân giả để vệ sinh mỏm cụt bằng nước ấm. Công việc này diễn ra suốt mấy chục năm trời, từng động tác vỗ về da thịt thành thạo và nhẹ nhàng...
Xuyên suốt các bài là tiếng bước chân đi ngược thời gian, những hình ảnh hiện lên vừa quen thuộc vừa thiêng liêng, những điều tưởng đã quên bỗng trở lại, sống động và trong trẻo...
Ta gặp giọt nước mắt tiễn người lính trẻ, ánh sao cháy sáng trên mũ người trở về, nỗi bồi hồi trước con đường cũ, hay tiếng ru run run của cụ thương binh gọi dậy một thời bi tráng. Những gương mặt màu lá, những bàn chân vượt núi, những trái tim lặng lẽ giữ đất… tạo nên một bức tranh giàu cảm xúc về phẩm chất anh hùng, bình dị mà kiêu hãnh...