Phía sau Tà Lủng, núi đá dựng lên như bức tường thành khổng lồ, tưởng như có thể thách thức mưa gió. Mùa đông, sương trắng bủa vây, đá run rẩy theo tiếng gió rít như tiếng thức giấc của thần linh.
Nhặt tàu lá dong, cắt tỉa cho gọn lại, vét nốt chỗ gạo đỗ, tôi cẩn thận gói mà như đang lật giở từng kỷ niệm. Khi chiếc lạt buộc vừa đủ chặt, tôi đưa cho cháu, thằng bé cầm bánh trên tay, nhảy cẫng lên sung sướng, làm tôi bỗng nhớ về Tết xưa…
Từ Canada, Moskva (Nga), Brussels (Bỉ), Australia đến Hoa Kỳ…, mỗi bài thơ là một mảnh tâm hồn tha hương: có Tết xa quê man mác khói hương, có tình yêu lặng lẽ nở giữa tuyết trắng, có mùi bánh chưng, sắc mai, cánh đồng và ký ức...
Tôi nhớ Tết không phải vì bông mận đầu sàn bắt đầu hé nụ trở mình trong tiết trời lất phất mưa xuân; cũng không vì phải lòng cành đào khoe mình điệu đà trong chiếc váy hồng rung rinh...
Những ngày đầu năm mới, cái lạnh vẫn còn hiện hữu khắp nơi nhưng chỉ cần ngồi bên chén trà nóng tỏa hương cũng khiến tôi bâng khuâng như thấy cả một mùa xuân đang về...
Lạnh giá giữa đông. Tam Đảo như người khổng lồ ngủ trong mây. Sương trắng là chăn dịu dàng đắp từ chiều tối qua đêm, đến tận 8-9 giờ sáng hôm sau lười còn chưa buông bỏ...